Trong đời sống hiện nay, vẫn còn không ít trẻ bị bỏ rơi do nhiều nguyên nhân khác nhau. Phần lớn thuộc các nhóm đối tượng có nguy cơ cao như phụ nữ mang thai ngoài kế hoạch, gia đình gặp biến cố, người lao động xa quê không ổn định cuộc sống… Nhiều trường hợp thiếu sự hỗ trợ kịp thời, dẫn đến những khoảng trống về chăm sóc và bảo vệ.
Ảnh minh họa
Bên cạnh đó, cũng đã xuất hiện nhiều mô hình “mái ấm tình thương”, nơi những người thiện nguyện mở lòng cưu mang, chăm sóc trẻ em không nơi nương tựa. Các cơ sở hoạt động đúng pháp luật, có sự giám sát của chính quyền, đã mang đến mái ấm an toàn, đầy tình người cho nhiều em nhỏ. Nhiều tấm gương sáng trong công tác này đã được Nhà nước ghi nhận và tôn vinh.
Tuy nhiên, song song với những mô hình tốt, vẫn còn một bộ phận trẻ em sống trong điều kiện tạm bợ, chưa được quản lý, chăm lo đúng mức. Một số em không được đến trường, thiếu điều kiện sinh hoạt, thậm chí bị giao cho những cá nhân, cơ sở tự phát, không phép, không đủ năng lực chăm nuôi. Ở đó, quyền được học tập, vui chơi và phát triển của các em chưa được bảo đảm. Đây là những lỗ hổng cần sớm được khắc phục.
Câu hỏi đặt ra là: Làm thế nào để kịp thời phát hiện, theo dõi và bảo vệ những trẻ em rơi vào hoàn cảnh đặc biệt? Để làm được điều đó, cần sự vào cuộc đồng bộ của: bệnh viện và cơ sở y tế; chính quyền địa phương; lực lượng công an, tổ dân phố; các tổ chức đoàn thể và cộng đồng dân cư. Chỉ khi các cơ quan phối hợp chặt chẽ, có quy trình giám sát minh bạch, việc tiếp nhận và chăm sóc trẻ em bị bỏ rơi mới thực sự hiệu quả, đúng quy định và đảm bảo an toàn cho các em.
Không thể phủ nhận vai trò lớn lao của những cá nhân nhân hậu, các tổ chức từ thiện, cơ sở tôn giáo trong việc mở rộng vòng tay đón nhận trẻ em thiếu may mắn. Họ mang lại cho các em bữa ăn, chỗ ở, cơ hội học tập và giá trị tinh thần mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng xứng đáng có được.
Tuy nhiên, để hoạt động chăm sóc trẻ được bền vững và an toàn, rất cần sự đồng hành của hệ thống quản lý nhà nước. Các cơ sở tiếp nhận trẻ phải tuân thủ đầy đủ quy định của pháp luật; môi trường nuôi dưỡng phải bảo đảm các tiêu chí về dinh dưỡng, giáo dục, y tế và an toàn. Đó không chỉ là trách nhiệm pháp lý, mà còn là sự bảo đảm cho tương lai của các em.
Sự chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm không chỉ là yêu cầu về mặt chuyên môn, mà còn thể hiện rõ quan điểm của Đảng và Nhà nước trong việc giữ vững quyền trẻ em, một trong những giá trị cốt lõi của xã hội văn minh.
Đây là dịp để các bộ, ngành và địa phương rà soát tổng thể thực trạng trẻ em có nguy cơ cao; phân loại, cập nhật dữ liệu; xây dựng giải pháp trước mắt và lâu dài nhằm bảo đảm mọi trẻ em đều được sống trong môi trường an toàn, được yêu thương và phát triển toàn diện.
Một chủ trương giàu tính nhân văn và cần thiết để mang lại bình yên cho từng gia đình, sự ấm áp cho từng mảnh đời nhỏ bé, và sự bền vững cho tương lai xã hội.
VĂN HÙNG