Hội An sở hữu kho tàng di sản văn hóa phong phú, từ khu đô thị cổ được UNESCO công nhận đến các di tích khảo cổ, đình, đền, chùa, nhà cổ, nhà thờ tộc họ, cùng các bảo tàng chuyên đề.
Hội An sở hữu kho tàng di sản văn hóa phong phú, từ khu đô thị cổ được UNESCO công nhận đến các di tích khảo cổ, đình, đền, chùa, nhà cổ, nhà thờ tộc họ, cùng các bảo tàng chuyên đề. PGS.TS Đặng Văn Bài cho biết: “Hội An cung cấp nguồn nguyên liệu không thể thay thế cho phát triển các ngành công nghiệp văn hóa của Đà Nẵng, từ kiến trúc, thủ công mỹ nghệ đến ẩm thực và lễ hội truyền thống. Đây là một ‘phòng thí nghiệm sống’ và ‘kho dữ liệu’ lớn cho toàn vùng”.
Với tư cách là thành phố lớn, hiện đại và trung tâm kinh tế – khoa học của miền Trung, Đà Nẵng sở hữu nền tảng công nghệ, hạ tầng và nhân lực mạnh để chuyển đổi di sản đô thị Hội An thành các sản phẩm văn hóa và du lịch. PGS.TS Bài cho rằng: “Đà Nẵng sẽ đóng vai trò như ‘bệ phóng’ để thương mại hóa và mở rộng phạm vi ảnh hưởng của các giá trị văn hóa, sáng tạo đang tích hợp trong lòng cổ Hội An”.
Đà Nẵng có nhiều thế mạnh cụ thể. Thành phố là trung tâm công nghệ thông tin, nơi tập trung các công ty phần mềm, lập trình viên và startup sáng tạo, tạo điều kiện phát triển các ngành công nghiệp văn hóa dựa trên công nghệ như trò chơi điện tử, truyền thông số, ứng dụng thực tế ảo và thực tế tăng cường. Hạ tầng mạng lưới và trung tâm dữ liệu của thành phố giúp các doanh nghiệp khai thác thị trường nội dung số và kết nối với chuỗi giá trị văn hóa toàn cầu. Bên cạnh đó, Đà Nẵng còn là thị trường năng động với nguồn vốn đầu tư phong phú, lực lượng lao động trẻ và trình độ cao, cùng kinh nghiệm tổ chức các sự kiện quốc tế, từ đó tạo nền tảng quảng bá và thương mại hóa các sản phẩm văn hóa.
PGS.TS Đặng Văn Bài cho rằng, Hội An cần chuyển từ “bảo tồn tĩnh” sang “bảo tồn động”, nghĩa là coi di sản văn hóa vừa là giá trị cần gìn giữ, vừa là nguồn lực kinh tế – xã hội.
PGS.TS Đặng Văn Bài cho rằng, Hội An cần chuyển từ “bảo tồn tĩnh” sang “bảo tồn động”, nghĩa là coi di sản văn hóa vừa là giá trị cần gìn giữ, vừa là nguồn lực kinh tế – xã hội. “Bảo tồn động cho phép có sự thích nghi có kiểm soát, huy động nguồn lực tổng hợp của toàn xã hội, từ Nhà nước đến tư nhân và cộng đồng, đồng thời phát triển các hoạt động kinh tế, sáng tạo, du lịch để tạo nguồn thu tái đầu tư cho di sản”.
Công nghiệp văn hóa, theo PGS.TS Bài, là sự kết hợp giữa văn hóa và kinh tế. Nó biến ý tưởng, giá trị và tài năng sáng tạo thành sản phẩm có thể mua bán, đồng thời tạo ra việc làm và thu nhập cho cộng đồng. Công nghiệp văn hóa không chỉ quảng bá hình ảnh quê hương và đất nước, mà còn thúc đẩy phát triển du lịch văn hóa, biến di sản và sự kiện văn hóa thành các điểm đến hấp dẫn. Quan trọng hơn, công nghiệp văn hóa giúp các giá trị truyền thống được bảo tồn bền vững và lan tỏa trong đời sống xã hội hôm nay và mai sau.
Từ bối cảnh mới, sự kết nối giữa Đà Nẵng và Hội An sẽ hình thành một cực phát triển mới, nơi di sản trở thành động lực phát triển công nghiệp văn hóa. Nhờ đó, Hội An không còn phụ thuộc hoàn toàn vào ngân sách Nhà nước và lượng du khách số lượng lớn, mà sẽ phát triển một cách tự chủ, có chiều sâu và bền vững, củng cố vị thế của di sản văn hóa được UNESCO vinh danh và trở thành “hạt nhân văn hóa” của miền Trung Việt Nam nói chung và Đà Nẵng nói riêng.