Tôi đã thấy tình người nồng ấm ở Bệnh viện Đa khoa TP Vinh

Có những nơi người ta tìm đến trong niềm vui, cũng có những nơi người ta tìm đến trong những lúc đau yếu, lo lắng và mong manh nhất của cuộc đời - Bệnh viện là một nơi như thế. Và trong những ngày có dịp đồng hành cùng người thân điều trị tại Khoa chấn thương - Bệnh viện Đa khoa Thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, tôi đã cảm nhận được một điều vô cùng quý giá: giữa những bộn bề của công việc, giữa những tiếng còi cấp cứu, những bước chân vội vã trên hành lang bệnh viện, tình người vẫn luôn hiện hữu thật ấm áp và sâu sắc.

Buổi làm việc thường ngày tại Khoa chấn thương BV Đa khoa TP Vinh
Buổi làm việc thường ngày tại Khoa chấn thương BV Đa khoa TP Vinh

Những cán bộ nhân viên ngày nào cũng đi như chạy

Mỗi buổi sáng, khi thành phố còn chưa thức giấc hoàn toàn, khuôn viên bệnh viện đã sáng đèn. Các y, bác sĩ bắt đầu một ngày làm việc mới với lịch trình dày đặc. Họ đi hết phòng bệnh này đến phòng bệnh khác, xem hồ sơ, hội chẩn, xử lý các ca cấp cứu. Nhiều lúc nhìn họ tất bật, hối hả, đi nhanh gần như chạy để kịp thời gian và kịp cứu chữa cho người bệnh.

Tôi đã thấy tình người nồng ấm ở Bệnh viện Đa khoa TP Vinh - Ảnh 1

Thế nhưng điều khiến tôi xúc động là dù công việc áp lực đến đâu, khi đứng trước giường bệnh, các thầy thuốc dường như chậm lại.

Đó là hình ảnh một bác sĩ trẻ cúi xuống thật thấp để giải thích cặn kẽ cho một cụ già đang nghe không rõ. Đó là người điều dưỡng nhẹ nhàng đỡ bệnh nhân ngồi dậy uống thuốc, kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác tập vận động sau phẫu thuật. Đó là ánh mắt ân cần, giọng nói nhỏ nhẹ của các bác sĩ khi động viên người bệnh vượt qua nỗi lo lắng trước ca mổ.

Tôi đã thấy tình người nồng ấm ở Bệnh viện Đa khoa TP Vinh - Ảnh 2
Tôi đã thấy tình người nồng ấm ở Bệnh viện Đa khoa TP Vinh - Ảnh 3

Họ làm việc với tốc độ của thời gian, nhưng chăm sóc bệnh nhân bằng sự chậm rãi của tình thương.

Có những lúc bệnh nhân đau đớn, cáu gắt vì bệnh tật hành hạ, nhưng các y bác sĩ vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhẫn nại. Một lời hỏi han, một cái nắm tay động viên hay một nụ cười thân thiện đôi khi có giá trị không kém những viên thuốc.

Tôi nhớ mãi hình ảnh nữ điều dưỡng sau khi hoàn thành công việc chuyên môn vẫn quay lại chỉnh lại chiếc gối cho một bệnh nhân lớn tuổi. Hành động rất nhỏ ấy khiến người chứng kiến cảm thấy ấm lòng. Bởi đằng sau chiếc áo blouse trắng không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là tấm lòng của những người làm nghề cứu người.

Tôi không nhớ hết tên các bác sĩ hay các điều dưỡng của Khoa Chấn thương Bệnh viện TP Vinh, bởi họ làm việc không cần xưng công danh, nhưng tôi tự tìm hiểu mới biết tên BS Hiếu trưởng khoa, BS Hải phó khoa, rồi các điều dưỡng tên Uyên, Xuân, Hiếu...

Đây còn là nơi bệnh nhân chữa lành cho nhau

Trong cùng một phòng bệnh, những con người vốn xa lạ bỗng trở nên thân quen bởi cùng chia sẻ những ngày tháng điều trị. Người khỏe hơn giúp người yếu hơn lấy cốc nước, lấy hộp cơm. Người mới nhập viện được những bệnh nhân nằm trước tận tình chỉ dẫn thủ tục, giờ khám, giờ phát thuốc.

Có những cụ già không có người thân bên cạnh, các bệnh nhân cùng phòng thay nhau hỏi han, trò chuyện cho đỡ buồn. Có người chia nhau từng quả cam, chai sữa, chiếc bánh. Có người thức giấc giữa đêm chỉ để gọi điều dưỡng giúp khi thấy bệnh nhân bên cạnh trở mình khó nhọc.

Bệnh nhân Cường giúp ông Dương Văn Lạc đến từ Yên Thành sửa lại dây đeo vì hai cánh tay ông không thể tự vận động
Bệnh nhân Cường giúp ông Dương Văn Lạc đến từ Yên Thành sửa lại dây đeo vì hai cánh tay ông không thể tự vận động
Bệnh nhân Dương Văn Lạc là CCB  Quân tình nguyện rở về từ chiến trường Lào, bị bệnh hiểm nghèo nổi cụ u trên các khớp tứ chi
Bệnh nhân Dương Văn Lạc là CCB  Quân tình nguyện rở về từ chiến trường Lào, bị bệnh hiểm nghèo nổi cụ u trên các khớp tứ chi

Những hành động bình dị ấy không xuất hiện trên các báo cáo chuyên môn hay những bảng thống kê thành tích, nhưng lại khiến bệnh viện trở thành một nơi đầy hơi ấm của tình người.

Tôi từng chứng kiến một bệnh nhân sau khi điều trị ổn định chuẩn bị xuất viện đã xúc động cảm ơn cả phòng bệnh. Những người từng xa lạ ngày nào bỗng lưu luyến như người thân. Họ chúc nhau mau khỏe, trao nhau số điện thoại để giữ liên lạc. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng bệnh viện không chỉ chữa lành những vết thương trên cơ thể mà còn kết nối những tấm lòng nhân ái.

Nghề y vốn là một nghề đặc biệt. Người thầy thuốc không chỉ điều trị bệnh mà còn chữa lành nỗi lo âu, tiếp thêm niềm tin và hy vọng cho người bệnh. Mỗi ngày ở Bệnh viện Đa khoa TP Vinh, các y bác sĩ vẫn âm thầm cống hiến như thế. Họ có thể rất vội vàng trên hành lang bệnh viện, nhưng luôn dành cho bệnh nhân sự ân cần, tỉ mỉ và yêu thương nhất.

Công việc tất bật nhưng hành lang bệnh viện luôn sạch sẽ tươm tất
Công việc tất bật nhưng hành lang bệnh viện luôn sạch sẽ tươm tất

Rời bệnh viện sau những ngày chăm sóc người thân, điều đọng lại trong tôi không chỉ là những trang hồ sơ bệnh án hay những kết quả điều trị khả quan. Điều còn mãi là những ánh mắt thân thiện, những nụ cười sẻ chia, những bàn tay nâng đỡ nhau trong lúc khó khăn.

Và tôi tin rằng, giữa cuộc sống hiện đại nhiều bộn bề hôm nay, những câu chuyện đẹp ấy chính là minh chứng sinh động cho giá trị cao quý của nghề y và sức mạnh của lòng nhân ái.

Ở Bệnh viện Đa khoa TP Vinh, tôi đã thấy những người thầy thuốc tận tâm. Tôi đã thấy những bệnh nhân biết yêu thương, đùm bọc nhau. Và hơn hết, tôi đã thấy tình người nồng ấm đang hiện hữu mỗi ngày, lặng lẽ nhưng vô cùng đẹp đẽ.

Quốc Khánh (VP Bắc Trung Bộ)