Đám cưới xưa – dư vị bền lâu của một thời giản dị

Những năm 80 của thế kỷ trước, khi đời sống còn in đậm dấu ấn thời bao cấp, chuyện cưới xin cũng mang dáng vẻ mộc mạc như chính nhịp sống lúc bấy giờ. Không phô trương, không cầu kỳ, lễ ăn hỏi, thành hôn diễn ra trong khuôn khổ giản dị nhưng ấm áp, đủ đầy nghĩa tình.

Bố tôi là bộ đội, mẹ tôi là nhà giáo. Thời ấy, hình ảnh “anh bộ đội – cô giáo” được xem như một lựa chọn lý tưởng, vừa gần gũi, vừa mang nét chuẩn mực của xã hội. Sau khi tốt nghiệp đại học, bố nhập ngũ, công tác ở vùng giáp biên, rồi được điều về đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng. Mẹ là con gái phố cổ Hà Nội. Họ đến với nhau bằng sự chân thành, lặng lẽ mà bền bỉ.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Ngày cưới, đơn vị của bố ưu tiên cho gia đình mượn một chiếc Volga đời cũ, văn phòng điều thêm xe khách Hải Âu 32 chỗ. Trong bối cảnh phương tiện cơ giới còn hiếb m hoi, đó đã là sự chu đáo và trang trọng hiếm có. Tiệc cưới được tổ chức tại Thư viện Hà Nội – một địa điểm đặc biệt, gắn với tri thức và sự tĩnh lặng. Không tiệc mặn, chỉ có trà, bánh kẹo, thuốc lá, nước trà mạn giản đơn nhưng đủ tạo nên không khí ấm cúng, thanh lịch.

Cô dâu khoác bộ áo cưới mang phong cách phụ nữ thành thị; chú rể trong bộ comple đen trắng, dáng người gầy gò nhưng rắn rỏi. Bạn bè lo việc chụp ảnh, làm phù dâu, phù rể. Quà mừng cưới là những vật dụng thiết thực cho cuộc sống gia đình: chăn con công, phích nước vỏ đỏ, chậu nhôm Liên Xô… tất cả đều mang theo kỳ vọng về một mái ấm bền lâu.

Đi lại còn nhiều khó khăn, kinh tế eo hẹp, hai bên gia đình thống nhất tổ chức gọn nhẹ, khách mời chủ yếu trong họ hàng và đại diện cơ quan. Những mối quan hệ thân quen khác gửi thiếp báo hỉ, vừa phải mà trọn vẹn nghĩa tình.

Có lẽ cũng từ không gian đặc biệt của ngày cưới ấy mà sau này, anh em chúng tôi đều gắn bó với chữ nghĩa: người làm báo, người dạy học, người công tác trong ngành xuất bản. Bố là sĩ quan quân đội nhưng cũng say mê viết lách. Mẹ thường đùa rằng, cưới nhau ở thư viện nên con cái “thấm” sách từ trong nôi.

Những bức ảnh cưới của bố mẹ phần lớn là ảnh đen trắng, vài tấm ảnh màu cũng đã phai theo năm tháng. Dẫu màu sắc không còn trọn vẹn, nhưng mỗi lần giở lại, ký ức về một lễ thành hôn giản dị, về những năm tháng đạm bạc mà đầm ấm vẫn hiện rõ trong tâm trí các thành viên trong gia đình. Tiếng cười, sự sẻ chia, tình thân nhiều thế hệ quây quần chính là nền tảng của hạnh phúc bền lâu.

Mỗi lần dự một đám cưới hôm nay, trong tôi lại hiện lên như thước phim quay chậm về lễ cưới năm xưa của bố mẹ. Mẹ từng ru con bằng những câu hát mộc mạc của một thời vừa học tập, vừa cống hiến. Chợt nhận ra, đám cưới bây giờ có thể khác nhiều về hình thức, nhưng cảm xúc chân thành, sự gắn bó dài lâu mới là điều làm nên giá trị của hôn nhân.

Mỗi thời có cách thể hiện riêng, đời sống vật chất và tinh thần đã đổi thay không ít. Nhưng sau tất cả những nghi lễ cầu kỳ, không gian sang trọng và đông vui, điều mong mỏi nhất vẫn là cô dâu, chú rể tìm được hạnh phúc trọn vẹn, cùng nhau đi hết chặng đường dài của cuộc đời như cách mà những đám cưới xưa đã âm thầm gieo mầm bền vững cho nhiều mái ấm hôm nay.

VĂN HÙNG

Từ khóa: