Từ xu hướng đến tiêu chuẩn - một bước chuyển không thể đảo ngược
Không phải ngẫu nhiên mà khái niệm "farm to table" hay "local sourcing" trở thành từ khóa xuất hiện dày đặc trong các tài liệu chiến lược của những tập đoàn khách sạn và nhà hàng hàng đầu thế giới. Theo khảo sát của Marriott International tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương, 85% các cơ sở lưu trú hiện đã đưa nguyên liệu hoặc món ăn địa phương vào thực đơn. Đây không phải là con số của một nhóm nhỏ những khách sạn boutique muốn tạo sự khác biệt, mà là phản ánh của một xu hướng đã lan rộng vào hoạt động vận hành chính thống của toàn ngành.
Phía người tiêu dùng, tín hiệu cũng rõ ràng không kém. Nghiên cứu của Booking.com với gần 28.000 du khách đến từ 33 quốc gia cho thấy 81% mong muốn trải nghiệm ẩm thực địa phương khi đến điểm đến mới, và 61% quan tâm đến việc tìm hiểu nguồn gốc của những món ăn họ thưởng thức. Điều thú vị là nhóm quan tâm đến nguồn gốc thực phẩm không chỉ giới hạn ở du khách phương Tây có nhận thức cao về môi trường, mà lan rộng sang nhiều thị trường châu Á đang tăng trưởng nhanh như Việt Nam, Thái Lan hay Indonesia. Khi người tiêu dùng sẵn sàng trả tiền cho câu chuyện đằng sau món ăn chứ không chỉ cho bản thân món ăn, thì cách ngành F&B tạo ra giá trị buộc phải thay đổi theo.
Thực đơn không còn là danh sách món - mà là bản đồ văn hóa
Sự chuyển dịch sang ẩm thực địa phương đang thay đổi căn bản triết lý xây dựng thực đơn trong ngành Hospitality. Ngày càng nhiều đầu bếp và nhà quản lý nhà hàng xem thực đơn như một bản đồ văn hóa thu nhỏ - nơi mỗi nguyên liệu kể câu chuyện về vùng đất, mùa vụ và cộng đồng đã tạo ra nó. Một bát phở sử dụng xương bò từ trang trại địa phương, rau thơm trồng trên sân thượng nhà hàng và gia vị được chắt lọc từ công thức gia truyền của một gia đình người Hà Nội không chỉ là bát phở ngon hơn - mà là một trải nghiệm văn hóa không thể tái tạo ở bất kỳ đâu khác.
Xu hướng này không chỉ xuất hiện trong fine dining cao cấp. Ngày càng nhiều mô hình từ boutique hotel đến chuỗi nhà hàng quy mô lớn đang xem ẩm thực địa phương như công cụ để xây dựng bản sắc thương hiệu chân thực và tạo sự gắn bó với cộng đồng nơi họ hiện diện. Khi hai nhà hàng cùng phân khúc có thể sao chép nhau về không gian, dịch vụ hay thậm chí kỹ thuật nấu ăn, thì câu chuyện về nguồn gốc nguyên liệu và mối quan hệ với nông dân địa phương lại trở thành thứ khó sao chép nhất - và vì vậy có giá trị cạnh tranh cao nhất.
Bài toán vận hành - thách thức thực sự đằng sau câu chuyện đẹp
Tuy nhiên, phía sau câu chuyện lãng mạn về "ẩm thực local" là những bài toán vận hành không hề đơn giản. Nguyên liệu theo mùa đồng nghĩa với nguồn cung biến động theo chu kỳ không thể kiểm soát hoàn toàn. Một nhà hàng cam kết sử dụng rau củ theo mùa từ nông dân địa phương phải đối mặt với việc thực đơn thay đổi liên tục, đội bếp phải sáng tạo thường xuyên và khách hàng phải chấp nhận rằng món họ yêu thích tuần trước có thể không còn trên thực đơn tuần này.
Với các mô hình chuỗi vận hành quy mô lớn, thách thức còn phức tạp hơn. Đảm bảo tính đồng nhất về chất lượng giữa các cơ sở khi nguồn nguyên liệu địa phương khác nhau ở mỗi địa điểm là bài toán hậu cần đòi hỏi đầu tư nghiêm túc vào hệ thống kiểm soát chất lượng và quy trình đào tạo. Chi phí mua nguyên liệu từ nông dân nhỏ lẻ địa phương thường cao hơn mua từ nhà cung cấp quy mô lớn vì thiếu tính kinh tế theo quy mô. Và không phải lúc nào nguồn cung từ nông dân địa phương cũng đủ để đáp ứng nhu cầu của một chuỗi nhà hàng phục vụ hàng nghìn khách mỗi ngày.
Chính vì vậy, câu hỏi của ngành F&B hiện nay không còn là "có nên sử dụng nguyên liệu địa phương không" mà đã chuyển sang "làm thế nào để làm điều đó một cách bền vững, ổn định và sinh lời". Đây là bài toán đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ giữa nhà hàng, nhà cung ứng, nông dân và đôi khi cả chính sách hỗ trợ từ cơ quan quản lý nhà nước.
Việt Nam - tiềm năng lớn và con đường còn dài
Trong bức tranh toàn cầu đó, Việt Nam đang đứng ở một vị trí đặc biệt thú vị. Đất nước sở hữu sự đa dạng nông sản bậc nhất khu vực, với những đặc sản vùng miền có độ nhận diện cao và câu chuyện văn hóa phong phú. Từ cà phê Đắk Lắk, trà shan tuyết Hà Giang, gạo ST25 Sóc Trăng đến tôm hùm Bình Định hay mắm Phú Quốc - đây là những nguyên liệu có tiềm năng trở thành "ngôi sao" trong thực đơn của các nhà hàng cao cấp không chỉ trong nước mà cả quốc tế.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa tiềm năng và hiện thực vẫn còn lớn. Chuỗi cung ứng nông sản Việt Nam vẫn còn nhiều điểm yếu về tính ổn định, tiêu chuẩn hóa chất lượng và khả năng truy xuất nguồn gốc - những yêu cầu cơ bản để nguyên liệu địa phương có thể gia nhập thực đơn của các cơ sở Hospitality đẳng cấp cao. Nhiều đầu bếp và nhà quản lý nhà hàng muốn dùng nguyên liệu địa phương nhưng gặp khó khăn trong việc tìm nhà cung cấp đáng tin cậy, có thể giao hàng đúng hạn và đảm bảo chất lượng đồng nhất theo thời gian.
Để giải quyết những thách thức này, ngành F&B Việt Nam cần đầu tư song song vào hai hướng: nâng cấp năng lực của chuỗi cung ứng nông sản địa phương và xây dựng nhận thức của chính người tiêu dùng về giá trị thực sự của nguyên liệu bản địa. Khi người ăn sẵn sàng trả giá cao hơn cho một bữa ăn được chế biến từ những nguyên liệu có câu chuyện rõ ràng và xuất xứ minh bạch, vòng tròn giá trị sẽ quay trở lại hỗ trợ người nông dân - và từ đó tạo nền tảng cho một hệ sinh thái ẩm thực địa phương thực sự bền vững.
Bảo Am