Thời gian qua, báo chí phản ảnh những vụ xâm hại thân thể, tính mạng, tinh thần trẻ em. Trong thời gian ngắn, liên tiếp diễn ra hành vi bạo hành trẻ em từ bố mẹ đẻ hay người tình của mẹ với các em. Có người gọi những kẻ gây ra hành vi dã man, mất nhân tính, tội lỗi ấy là “ác quỷ” chứ không thể là con người.
Ngoài nguyên nhân thường đề cập, phải nhấn mạnh nguyên nhân mặt trái của mạng xã hội. Không phải ngẫu nhiên việc cấm trẻ em sử dụng mạng xã hội được đưa ra, nhiều nước đã vào cuộc; làn sóng toàn cầu cấm trẻ em dùng mạng xã hội trong đó có Đông Nam Á đang tích cực triển khai các giải pháp bảo vệ trẻ em trên không gian mạng, hàng loạt quốc gia như: Indonesia, Malaysia, Sinhgapore và Philipines đã bắt đầu triển khai hoặc chuẩn bị các biện pháp siết chặt việc trẻ em dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội.
Trước những hệ luỵ ấy đã đến lúc Việt Nam không thể giao trẻ em cho mạng xã hội, không thể đứng ngoài cuộc, cần sớm có hành động thiết thực. Có nên cấm dùng mạng xã hội với người từ 16 tuổi trở xuống hay có ứng xử nào khác trước hệ luỵ vì “nghiện” mạng xã hội của trẻ hiện nay. Không ai dám chắc những hình ảnh bạo lực, hành vi tiêu cực từ các nền tảng mạng xã hội sẽ không ảnh hưởng đến trẻ em. Các em vừa là nạn nhân đối tượng của các hành vi bạo lực, vừa là chủ thể của hành vi lệch lạc và tội phạm trong thực tế.
Thống kê mới đây, 87% trẻ em thành phố Hồ Chí Minh từ 12 -17 tuổi truy cập Internet trung bình 5-7%; tiếp cận đa dạng thông tin, trong đó có bạo lực, khiêu dâm. Luật Trẻ em và nghị định 2556/2017/ NĐCP đã nêu quyền trẻ em và phòng ngừa bạo lực, xâm hại, tai nạn thương tích trẻ em; được phổ biến tới các địa phương nhất là địa bàn nơi có nhiều người nhập cư từ tỉnh, thành phố khác; gia đình của người lao động đa ngành nghề, tại các khu nhà trọ… song việc chăm sóc, nuôi dạy, giám sát và bảo vệ trẻ em còn nhiều khó khăn, bất cập.
Truyền thông đi cùng với việc phản ánh, lên án mạnh mẽ, quyết liệt vụ việc tiêu cực liên quan đến trẻ em vị thành niên, cần thúc đẩy các bên liên quan từ gia đình, nhà trường, xã hội cùng nhau nghiêm túc trao đổi, bàn luận về chủ đề này, rút ra bài học qua các vụ việc. Lời người xưa nhắc nhớ “Thương cho roi cho vọt. Ghét cho ngọt cho bùi” cần được hiểu theo nghĩa dạy trẻ đâu phải đòn roi. Các vụ bạo hành trẻ em dẫn đến hậu quả nghiêm trọng gần đây đang làm bức xúc dư luận, làm không ít người phẫn nộ.
Tại sao lại liên tiếp xảy ra chuyện ấy trong xã hội? Người xung quanh bảo “Chỉ tưởng đó là dạy con?” còn Tổng đài 111 vẫn còn xa lạ với nhiều người. Những vết thương không nhìn thấy từ bạo hành trẻ em luôn theo suốt cuộc đời trẻ nhỏ. Hơn thế sẽ là stress, hoang tưởng bạo lực. Truyền thông hãy nhắc nhớ mọi người rách ròi giữa dạy và bạo hành trẻ em, bởi những lí do lãng xẹt: không chịu ăn, ngủ; không nghe lời cô, nghịch ngợm, vi phạm lỗi, hay khóc, không nghe theo lời cô bảo mẫu… Mất nhân tính là hành vi xâm hại tình dục trẻ vị thành niên đôi khi vẫn xảy ra.
Ngày Quốc tế thiếu nhi luôn nhắc nhớ các bậc cha mẹ, người lớn hãy lắng nghe thấu hiểu quyền trẻ em sâu sắc hơn, cùng chung tay xây dựng môi trường sống an lành, hạnh phúc cho các trẻ nhỏ.