Chiến lược khai thác khung giờ trống và phản ứng ban đầu từ thị trường
Ngành kinh doanh dịch vụ ăn uống từ lâu đã đối mặt với bài toán lãng phí tài sản khi các mô hình quán nhậu thường chỉ hoạt động hết công suất vào buổi tối và ban đêm. Trong phần lớn thời gian ban ngày, toàn bộ hệ thống cơ sở vật chất từ bàn ghế, không gian phục vụ, bếp nấu cho đến tiền thuê địa điểm cố định đều bị để trống nhưng doanh nghiệp vẫn phải gánh chịu chi phí khấu hao. Việc Quán nhậu Tự Do đưa phở bò vào phục vụ từ 6h đến 13h hằng ngày tại chi nhánh Tây Mỗ, Hà Nội từ ngày 13/8 chính là một nỗ lực nhằm biến khoảng thời gian nhàn rỗi này thành dòng tiền thực tế.
Hiệu ứng ban đầu cho thấy bước đi này đã thu hút sự chú ý lớn từ cư dân địa phương. Trong giai đoạn thử nghiệm kéo dài 3 ngày, lượng tiêu thụ tăng trưởng nhanh chóng từ mức 300 bát trong ngày đầu tiên lên 500 bát ở ngày thứ hai và chạm mốc 700 bát vào ngày thứ ba. Đến ngày khai trương chính thức, chỉ tính riêng khung giờ sáng từ 6h đến 10h30, cơ sở này đã bán ra 900 bát phở. Bảng giá được thiết lập ở mức khá cạnh tranh với 39.000 đồng cho một bát phở tái chứa 50g thịt, 49.000 đồng cho các lựa chọn như tái chín, gầu hay sốt vang, và 59.000 đồng cho phở lõi rùa tươi thái tại quầy, cùng các món ăn kèm như quẩy 10.000 đồng một đĩa và trà đá 3.000 đồng một cốc (chưa bao gồm thuế giá trị gia tăng 8%).
Tối ưu thực đơn và tái định vị hoàn cảnh tiêu dùng
Dưới góc nhìn kỹ thuật cấu trúc thực đơn, sự xuất hiện của món phở không đơn thuần là việc bổ sung một món ăn mà là lời giải cho bài toán tận dụng tối đa tài sản đắt đỏ nhất của nhà hàng: những giờ mặt bằng bị bỏ trống. Thay vì phải tìm kiếm và đầu tư một địa điểm kinh doanh mới với chi phí tốn kém, doanh nghiệp đã chủ động tạo ra một hoàn cảnh tiêu dùng hoàn toàn khác trên chính không gian hiện có. Nếu như buổi tối khách hàng đến để tụ tập, uống bia và giải trí, thì buổi sáng cùng một địa điểm đó lại phục vụ nhu cầu ăn nhanh, tiện lợi và quen thuộc của cư dân đô thị.
Ở góc độ chiến lược sản phẩm, nếu các món nhậu đóng vai trò là thực đơn cốt lõi thì phở bò vào buổi sáng giữ vai trò sản phẩm mồi thu hút lưu lượng khách hàng. Món ăn này có nhu cầu tiêu thụ khổng lồ, dễ tiếp cận và giúp tăng vòng quay tài sản trên cùng một diện tích thuê. Tính toán kinh tế cho thấy sau khi trừ chi phí nguyên liệu thô, mỗi bát phở chỉ mang lại biên lợi nhuận gộp khoảng 12.000 đến 15.000 đồng. Khoản chênh lệch này chưa bao gồm chi phí nhân công, điện nước và vận hành, đồng nghĩa với việc điểm bán cần đạt sản lượng tiêu thụ tối thiểu 300 bát mỗi ngày mới có thể chạm điểm hòa vốn. Do đó, mục tiêu của món phở không hẳn nằm ở việc tối đa hóa biên lợi nhuận trên từng sản phẩm, mà là tạo ra dòng doanh thu bổ trợ để gánh bớt chi phí cố định cho toàn bộ cửa hàng.
Thách thức vận hành và rủi ro pha loãng thương hiệu
Mặc dù việc mở rộng khung giờ kinh doanh mang lại lợi thế rõ rệt về mặt tài chính, mô hình này cũng đi kèm không ít thách thức về mặt quản trị. Việc vận hành song song hai mô hình ẩm thực hoàn toàn khác nhau trên cùng một mặt bằng đòi hỏi quy trình phức tạp hơn, gia tăng áp lực kiểm soát tồn kho, đào tạo nhân sự cho ca sáng và quản lý rủi ro gián đoạn dịch vụ khi lượng khách đổ về quá đông. Sự chuyển giao giữa ca sáng và ca tối nếu không được tổ chức bài bản có thể ảnh hưởng trực tiếp đến trải nghiệm của khách hàng ở cả hai khung giờ.
Bên cạnh áp lực vận hành, rủi ro lớn hơn nằm ở nguy cơ làm mờ nhạt định vị thương hiệu vốn đã gắn liền với hình ảnh một chuỗi quán nhậu sôi động. Hơn nữa, việc lấn sân sang phân khúc phở buộc doanh nghiệp phải cạnh tranh trực tiếp với hàng nghìn quán phở truyền thống lâu năm đã có chỗ đứng vững chắc trong tâm trí người tiêu dùng. Dù vậy, tại các khu đô thị đông đúc nơi nhu cầu ẩm thực buổi sáng rất cao, việc chấp nhận thử nghiệm để khai thác triệt để công suất mặt bằng vẫn là một nước đi thực dụng và đáng cân nhắc đối với các chuỗi F&B trong bối cảnh áp lực chi phí thuê địa điểm ngày càng gia tăng.
Bảo An